Cafe sáng thời sự : Đừng để rừng bị phá xong mới có luật bảo vệ, cách tân và phát triển

Đừng để rừng bị phá xong mới có luật bảo vệ, cách tân và phát triển

VOV.VN - Ngoài bảo vệ rừng, lao lý cũng cần ưu tiên giao rừng cho đồng bào dân tộc thiểu số, đảm bảo cho đồng bào có thể sống được bằng nghề rừng.

Sáng 19/6, Quốc hội làm việc tại Hội trường, đàm luận về dự án Luật bảo vệ và cải tiến và phát triển rừng (sửa đổi). Đa số đại biểu chính phủ cho rằng, việc sửa đổi Luật bảo vệ và trở nên tân tiến rừng năm 2004 là rất cần thiết.

Sáng 19/6, Quốc hội làm việc tại Hội trường, thảo luận về dự án Luật bảo vệ và cải cách và phát triển rừng (sửa đổi).

So với Luật năm 2004, dự thảo lần này đã có những tiếp cận toàn diện hơn. tuy vậy, nhiều đại biểu cũng cho rằng, một số ít nội dung trong dự thảo chưa thực sự thống nhất với quy định của lao lý liên quan về Luật Đất đai, Luật Đa dạng sinh học, Luật Đầu tư...

Nhiều tranh luận về phân loại rừng 

Đồng tình với quy định 3 loại rừng như dự thảo, đại biểu Võ Đình Tín (Đoàn Đắk Nông) cho rằng, phân loại thành 3 loại rừng đặc dụng, rừng phòng hộ, rừng sản xuất sẽ thuận lợi cho thu xếp tổ chức trong ngành lâm nghiệp, thực hiện các chủ trương chính sách về đầu tư, giao rừng, khoán bảo vệ rừng, sắp xếp, đổi mới và phát triển rừng đất nước.


Đại biểu Võ Đình Tín (Đoàn Đắk Nông) phát biểu ý kiến về dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi). 

Tuy nhiên, đại biểu Nguyễn Văn Man (Đoàn Quảng Bình), đại biểu Nguyễn Sơn (Đoàn Hà Tĩnh) lại không đồng tình với những ý kiến trên và đề nghị, chỉ nên phân loại thành 2 loại rừng là rừng đảm bảo và rừng kinh tế. Trong đó, rừng bảo đảm gồm rừng tự nhiên và thoải mái, rừng phòng hộ, rừng đặc dụng. Còn rừng kinh tế là rừng trồng sản xuất.

Đại biểu Nguyễn Văn Man cho rằng, việc phân loại như vậy phù hợp với phân loại của tương đối nhiều nước trên thế giới, giúp chúng ta thuận lợi hơn trong hợp tác quốc tế, thực hiện quản lý rừng bền vững lâu dài. vấn đề này cũng giúp tất cả rừng tự nhiên và thoải mái hiện có của nước ta sẽ không được chuyển sang mục đích khác. Theo ĐB, việc phân loại thành 3 loại rừng như dự thảo buộc phải có các cơ chế, chế độ, mô hình phù hợp để quản lý, đảm bảo, sử dụng với từng loại rừng.

Còn đại biểu Lưu Văn Đức (Đoàn Đắk Lắk) lại cho rằng, quy định phân loại rừng chưa đưa ra được hết nội hàm để bảo vệ và cải cách và phát triển rừng. Phân loại rừng trong dự thảo Luật chỉ mới đề cập đến phân loại rừng theo mục đích sử dụng rừng thuần túy về kỹ thuật của ngành lâm nghiệp mà chưa rõ tính chất sử dụng đặc thù của rừng gắn với chủ thể, chủ rừng là cộng đồng người dân các dân tộc như rừng tâm linh, tín ngưỡng, rừng bảo đảm nguồn nước, rừng biên giới…

Làm rõ chính sách thì mới bảo vệ và phát triển được rừng 

Các đại biểu Quốc hội đánh giá, để khuyến khích, giúp sức chủ rừng, đặc biệt đối với chủ rừng là hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư trong việc quản lý, bảo vệ và phát triển rừng, những năm qua Chính phủ đã ban hành nhiều chế độ đầu tư, hỗ trợ trồng rừng, giúp đỡ bảo vệ rừng, giao khoán việc bảo đảm và cải tiến và phát triển rừng, chính sách chi trả dịch vụ môi trường rừng, bảo vệ và cách tân và phát triển bền lâu rừng ven biển ứng phó với biến đổi khí hậu.
 

Đại biểu Mùa A Vảng (Đoàn Điện Biên) phát biểu ý kiến về dự án Luật bảo vệ và phát triển rừng (sửa đổi). 

Nhấn mạnh cuộc sống của người dân gắn chặt với rừng, đại biểu Mùa A Vảng (Điện Biên) cho rằng, chỉ khi nào người dân thấy bảo vệ rừng bảo đảm cuộc sống của họ thì rừng sẽ được đảm bảo tốt hơn.

Thực tế, khi Nhà nước thực hiện việc chi trả dịch vụ môi trường rừng thì rừng đã xanh rì trở về.

Theo đại biểu Mùa A Vảng (Đoàn Điện Biên), các quy định như trong dự án Luật là chưa đủ, chưa khuyến khích và chưa chuyên sâu trọng trách của người dân tham gia bảo vệ rừng; cần quy định cụ thể hơn chính sách của Nhà nước trong đảm bảo và phát triển rừng.

Đại biểu Mùa A Vảng  đề nghị ban soạn thảo điều tra và nghiên cứu, bổ sung quy định: “Nhà nước có chính sách khuyến khích các hộ hạnh phúc gia đình, tổ chức, cá nhân, doanh nghiệp bảo vệ rừng, tái sinh rừng tự nhiên đồng thời giao Chính phủ quy định cơ chế đặc thù cho vùng, miền để bảo vệ tốt rừng, khu vực xung yếu, biên giới và khu vực cung cấp các nguồn nước chính cho các thủy điện lớn”.

Cho ý kiến về nội dung này, đại biểu Nguyễn Lâm Thành (Đoàn Lạng Sơn) cho rằng, dự án Luật không có điều khoản quy định riêng về chính sách Nhà nước về bảo đảm và phát triển rừng mà quy định rải rác ở các nội dung không giống nhau. chính vì như thế đại biểu Nguyễn Lâm Thành đề nghị có chính sách đối với đồng bào miền núi, dân tộc thiểu số là những người gắn bó mật thiết với rừng. 

Ưng ý quan điểm này, đại biểu Võ Đình Tín cho rằng, trong thời gian qua có khá nhiều bất cập trong quản lý, phát triển và bảo vệ rừng, đặc biệt cơ chế phát triển rừng, xóa đói giảm nghèo đối với đồng bào dân tộc còn tiêu giảm.
“Vai trò của đồng bào dân tộc thiểu số tham gia bảo vệ rừng rất tác dụng, nhưng dự án Luật bảo vệ và cách tân và phát triển rừng (sửa đổi) chưa quy định vấn đề này.

Do vậy, đề nghị Ban soạn thảo chỉnh sửa một số ít nội dung cho tương xứng về việc ưu tiên giao rừng cho đồng bào dân tộc thiểu số, đảm bảo cho đồng bào có thể sống được bằng nghề rừng”, đại biểu Võ Đình Tín nhấn mạnh./.

>>> Nguồn: Không nên để rừng bị đốt xong mới có luật bảo đảm, phát triển

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Copyright © Cafe sáng thời sự Urang-kurai